TÍNH "LẦM", TÍNH "LỌT"


Nhưng tôi cảm biết trong chi thể mình có một luật khác giao chiến với luật trong trí mình, bắt mình phải làm phu tù cho luật của tội lỗi...  (Rô-ma 7:23)


Tôi mua đồ, bị tính "lầm", tôi biết
Lầm vài cents, tôi nhắm mắt bỏ qua
Lầm vài đồng, tôi bực lắm, tôi "la"
Lẽ đương nhiên tôi đòi tiền hoàn lại.

Có nhiều khi về đến nhà mới thấy
Bị tính lầm, thì khó chịu, "nổi khùng"
Lái xe đi khiếu nại, ngại vô cùng
Nhưng chẳng nhẽ nằm nhà mà giận dữ.

Có đôi lúc đi chợ về, vài thứ
Cashier quên, đã không tính, tôi mừng
Ðem trả ư!  No!  Chỉ một vài đồng
Lỗi tại "nó" đâu phải mình gian dối!

Có trường hợp xảy ra làm bối rối:
Biết cashier tính "lọt" một món hàng
Tôi làm thinh trong khi tiếng rõ ràng
Từ bề trong nhắc tôi... đừng như thế!

Tiếng bề trong không mạnh bằng lý lẽ:
-Ðược món hàng mình không phải trả tiền
-Cũng không ai làm khó dễ gì mình
Tôi yên lặng ra về, không... thơ thới!

Không thơ thới vì mỗi khi nghĩ tới
Thấy mình hèn, không xứng đáng, thẹn lòng...
Ðem trả ư!  Tôi cứ nghĩ viển vông!
Món hàng kia thành lưỡi dao bén nhọn!

      ***






Tôi, là tôi, là tôi, là tội phạm
Chuyện cỏn con để lấn át lương tâm
Suốt đời tôi bao nhiêu chuyện lạc lầm
Bao nhiêu chuyện thuộc cõi đời tăm tối.

Có nhiều đêm, linh hồn tôi sám hối
Lỗi của tôi, dính dấp với Sa-tan!
Chúa yêu ơi!  Sao Chúa vẫn dịu dàng
Chấp nhận con vào đàn chiên của Chúa?


  Tường Lưu