THỜI GIAN QUÊN



Bao năm cách biệt Mẹ rồi
Con không nhớ nữa từ hồi Mẹ đi
Ðất trời chứng kiến chia ly
Những dòng nước mắt tràn mi não lòng.

Những đêm dĩ vãng gọi buồn
Tuổi già ít ngủ, khóc thầm thâu đêm
Mẹ của con, Mẹ dịu hiền
Nhớ thương về Mẹ chạnh niềm xót xa
Mẹ nằm yên giấc quê nhà
Con chưa đặt được bình hoa trước mồ!

Nhiều đêm con thấy trong mơ
Tưởng như Mẹ vẫn chuyện trò cùng con
Chợt khi tỉnh giấc bàng hoàng
Mẹ ơi, nước mắt hàng hàng trào tuôn.

Mẹ đi, không nhớ bao năm
Ðời con vất vả, thời gian quên rồi...
Thời gian quên, quên thì thôi!
Tim con đã có suốt đời Mẹ yêu.


  Tường Lưu