QUÊ HƯƠNG TÔI




Quê hương tôi!  Quê hương tôi!
Quê hương yêu dấu phương trời mờ xa...
Khi thơ ấu, với mẹ cha
Sống bình an dưới mái nhà ấm êm.
Khi khôn lớn, biết bon chen
Ðường giang sơn, bước chân mềm cứ đi:
Nay thôn bản, sương mù che
Mai thành phố nhỏ, lạnh về... cô liêu.
Có khi ngắm áng mây chiều
Nỗi buồn lữ thứ ít nhiều bâng khuâng.

    ***
Tháng Tư Ðen đến ngỡ ngàng
Sống như chết dở, bàng hoàng ngày đêm!
Bốn năm không phải là mình
Bốn năm ranh giới tử sinh cận kề
Công an, phường khóm... đi về
Cúi đầu "nín thở", lê thê nỗi buồn.

    ***
Bây giờ cách biệt quê hương
Xa nơi kỷ niệm, xa nguồn sống xưa!
Ngồi đây khóc những ngày thừa
Người thân, bạn cũ... lưa thưa quá rồi!
Chuyện đời dâu bể... đổi dời
Nhìn quanh còn Chúa mà thôi... với mình.


  Tường Lưu