PHƯỚC CỦA TRỜI




Ðời tạm... tôi nay đã... già rồi
Tóc bạc, da nhăn, răng lung lơi
Ði đứng có bề... không nhanh nhẹn
Mắt nhìn không kiếng... một thành hai.

Là lẽ chung chung của mọi người
Ai cũng như ai chẳng chừa ai
Cho nên tôi cứ coi ngày tháng
Còn lại... là do phước của Trời.

Ðược phước của Trời tất phải vui
Vui trong tiếng hát, vui câu cười
Ngày nao Trời "gọi" là tôi "dạ"
Nhẹ nhàng tay vẫy giã từ đời.

 ***
Con cám ơn Trời, cám ơn Trời
Cho cuối đời con lẽ sống vui
Sức khỏe "vấn đề", không quan ngại
Tiếng thơ con vẫn... khơi... lên khơi.


  Tường Lưu