NẾU ÐƯỢC... MÀ MẤT...

HOẶC HƯ ÐI...

Ðoạn Ngài phán cùng mọi người rằng:  Nếu ai muốn theo ta, phải tự bỏ mình đi, mỗi ngày vác thập tự giá mình mà theo ta...  Nếu ai được cả thiên hạ, mà chính mình phải mất hoặc hư đi, thì có ích gì?  
(Lu-ca 9:23, 25)


Ðược... thật khó!  Hư, mất đi... thật dễ
Rất "bình thường" ai chẳng muốn "vơ vào"
Tôi đã từng thấy những vị "nhà giàu"
Một đồng bạc chi ra là... to lắm!

Có những vị được "trăm" mong được "vạn"
Ðược "công hầu khanh tướng"... chưa vừa lòng
Tự mình làm đời vất vả, long đong
Lo "tất bật" suốt sáng, trưa, chiều, tối.

Cõi đời tạm trăm năm rồi cũng tới
Khi đi vào lòng đất, xuôi hai tay
Ðến bấy giờ mới hối tiếc... tính sai
Ðược thiên hạ mà chính mình hư, mất!

Còn thì giờ, lo giữ mình trước nhất
Ðừng để hư, đừng để mất chính mình
Cõi đời sau, cõi vô tận, vĩnh sinh
Hãy quyết định vác thập hình theo Chúa!


  Tường Lưu