MÙA XUÂN MIÊN VIỄN


Loài người giống như hơi thở,
Ðời người như bóng bay qua.
(Thi Thiên 144:4)


Mới đó lá vàng đã rụng rồi
Thu về sao sớm thế thu ơi
Với thu ta thích tầng mây bạc
Thong thả chiều vàng lững thững trôi.

Rồi những hàng cây cũng đổi màu
Xanh thắm hôm nào, bỗng úa mau
Gió thổi từng cơn về se lạnh
Lá thu tơi tả... bay lao xao.

Ta nghĩ về thu... nghĩ về ta
Mới thời trai trẻ, đã nay... già
Tóc xanh rậm đó, giờ thưa bạc
Sức khỏe bao điều khó nói ra.

Như những hàng cây đứng lẻ loi
Cành bao nhiêu lá, rụng trơ rồi
Ta bao nhiêu mộng, không còn một
Vẫn đứng lặng thinh nhìn dòng đời.

Cho dù lá rụng, rụng tơi bời
Cây đứng bình yên dưới đất trời
Sức sống vẫn tiềm tàng, bất diệt
Chờ mùa xuân đến, lại xanh tươi.

Tưởng tuổi già buồn, tưởng rằng buồn
Nhưng không!  Nhờ ơn Chúa đoái thương
Sức sống phục sinh đang căng mạch
Mùa Xuân Miên Viễn sẽ đầy bông.


  Tường Lưu