|
|
|
|
MÌNH TAN RA...Khi tôi nhìn xem các từng trời là công việc của ngón tay Chúa, mặt trăng và các ngôi sao mà Chúa đã đặt, loài người là gì, mà Chúa nhớ đến? Con loài người là chi, mà Chúa thăm viếng nó? (Thi Thiên 8:3-4) Ðêm nay trời trong đầy sao Trên cao không đám mây nào... lang thang Tối trời sao sáng bạt ngàn Nhìn sao lòng những mênh mang ý tình... ÁÙnh sao trong vắt thủy tinh Trên bầu trời rộng... Thấy mình tan ra... Mình tan ra... Mình tan ra... Mình tan ra... Mình chan hòa ánh sao! Quyền năng Chúa thật nhiệm mầu! Thật nhiệm mầu! Thật nhiệm mầu! Biết bao!!! Loài người có đáng chi đâu Sao Ngài lại chịu khổ đau vì người? Ôi Ơn Trời! Ôi Ơn Trời! Hãy thinh lặng! Nghiệm ơn Trời... Yêu Thương!!! Tường Lưu |