LƯƠNG TÂM CÁO TRÁCH


... Ða-vít bị lương tâm cắn rứt, bèn cầu Ðức Giê-hô-va rằng:  Tôi làm như vậy thật là đã phạm tội rất nặng.  Vậy, bây giờ Ðức Giê-hô-va ôi!  Xin hãy cất tội lỗi của kẻ tôi tớ Ngài đã phạm; vì tôi có làm cách ngu dại quá.  (II Sa-mu-ên 24:10)


Lương tâm cáo trách, đau bề trong
Lý do chống đỡ rất là... không
Nên chi buồn cả khi nằm ngủ
Ðối diện lương tâm khổ "chết lòng".

Người đời cáo trách, tôi không sao
Có sai, xin lỗi, không thẹn đâu
Bất quá phải đền... Xa-chê dạy
Dù đền gấp bốn cũng không đau.

Tôi đã lỗi lầm với nhiều người
Và từng xin lỗi biết bao lời
Sau cơn "mưa" ấy, trời trong sáng
Nhẹ lòng khi món nợ trả rồi.

Nhưng với lương tâm, lại khác xa
Dằn vặt tới cùng cũng chẳng tha
Lấy gì trả nợ lương tâm nhỉ?
Làm sai là chết, là... khó qua.

Lương tâm cáo trách tôi liên miên
Quan án trong tôi tính rất nghiêm
Tôi sợ, nhưng không sao tránh khỏi
Lỗi lầm tai hại cứ nhiều thêm.

Suy ra mới thấy quyền năng Trời
Khi Ngài tạo dựng nên loài người:
Biết trái cứ làm... là ngu dại
Lương tâm cáo trách... mệt "cầm hơi".


  Tường Lưu