LÀM VIỆC

Ở DƯỚI MẶT TRỜI

Vậy, ích chi cho người lao khổ, cực lòng mà làm việc ở dưới mặt trời?  Vì các ngày người chỉ là đau đớn, công lao người thành ra buồn rầu; đến đỗi ban đêm lòng người cũng chẳng được an nghỉ.  Ðiều đó cũng là sự hư không.  (Truyền Ðạo 2:22-23)


Nằm nhà vơ vẩn nghĩ loanh quanh
Nghĩ suốt cuộc đời bảy chục năm
Mười chuyện xảy ra, buồn đến chín
Nụ cười thoải mái chẳng bao lăm.

Tính toán thiệt hơn, tính kỹ càng
Nhưng rồi kết quả vẫn lăng nhăng
Những việc tưởng "ngon", hư "ráo trọi"
Suốt đời cứ "xất bất xang bang".

Cực lòng làm việc... là hư không
Ích chi?  Vất vả!  Chỉ nhọc công
Các ngày rốt lại thành đau khổ
Ban đêm nằm nghỉ chẳng yên lòng.

Biết vậy thà coi nhẹ chuyện đời
Ðược thua cũng thể một trò chơi
Cuối cùng tất cả là... "như thế"
"Chạy vạy" làm chi để mệt người.


  Tường Lưu