KHI LINH HỒN TÔI MÒN MỎI

Khi linh hồn tôi mòn mỏi trong tôi, thì tôi nhớ đến Ðức Giê-hô-va, và lời cầu nguyện của tôi đạt đến Ngài, vào đền thánh Ngài.  (Giô-na 2:8)


Tôi thấy Giô-na khá... cứng đầu
Chúa sai, tìm cách chạy "tào lao"
Ni-ni-ve, sợ, dân thành dữ
Nghĩ rằng:  Lánh mặt Chúa, chẳng sao!

Chúa sai đi giảng, trốn, không đi
Nằm miết trong khoang, ngủ li bì
Ðến khi hoạn nạn thì... kêu Chúa
Cầu nguyện, ăn năn, hứa... chịu đi.

 ***
Ngày tháng êm đềm, tôi sống vui
Kinh Thánh tôi xem, cũng bớt rồi
Cầu nguyện có tuần đôi ba bận
Còn hát Thánh Ca... lại rất lười.

Nhưng khi bão táp thổi vào đời
Bảy nổi ba chìm đến... tả tơi
Là lúc linh hồn tôi mòn mỏi
Thì tôi nhớ đến Chúa... mà thôi.

 ***
Tôi giống Giô-na, ở điểm này:
Hết lòng cầu nguyện, hướng về Ngài
Khi đời vào khúc quanh hoạn nạn
Khi sóng muôn trùng đang bủa vây.

Tôi khác Giô-na... ở điểm này:
Ông hứa là Ông thực hiện ngay
Còn tôi, khi thoát cơn nguy hiểm
Lời hứa của tôi... cũng đã... bay!


  Tường Lưu