|
| |
HỒI TƯỞNG
NGÀY VƯỢT BIỂN
Anh em vui mừng về điều đó, dầu hiện nay anh em vì sự thử thách trăm bề buộc phải buồn bã ít lâu; hầu cho sự thử thách đức tin anh em quí hơn vàng hay hư nát, dầu đã bị thử lửa, sanh ra ngợi khen, tôn trọng, vinh hiển cho anh em khi Ðức Chúa Jêsus-Christ hiện ra. (I Phi-e-rơ 1:6-7)
Tôi thường lúc... hồi tưởng ngày vượt biển
Nhìn sóng trôi những bọt trắng ngoài khơi
Gió biển thổi căng cánh buồm, tách bến
Ðưa "con thuyền may rủi" vào... xa xôi.
Tôi ngồi lặng trong con thuyền như thế
Rời quê hương một đêm tối đau thương
Thuyền chật vật lướt từng làn sóng nhẹ
Chở đầy người, đầy nước mắt... trùng dương.
Nửa đời người lo làm ăn vất vả
Nay bỏ nhà, bỏ cơ nghiệp... trốn đi
Ai biết đâu có một ngày tơi tả
Ba Mẹ ơi, não lòng lắm... chia ly!
Thuyền vượt biển đưa tôi ngày... thoát chết
Ðến đất liền, đến đất nước tự do
Dẫu lận đận trăm chiều, không nói hết
Nỗi vui mừng tràn ngập, Chúa bù cho!
Thuyền thuộc linh đưa tôi ngày... tin Chúa
Cũng nổi trôi, cũng gió táp mưa sa
Tôi vững tâm, biết chắc rằng sau đó
Thuyền sẽ đưa về tới bến Thiên Hà.
Tường Lưu
|