GIÀU TRẦN THẾ

GIÀU THIÊN QUỐC

... Chớ chứa của cải ở dưới đất...
... Phải chứa của cải ở trên trời...
   (Ma-thi-ơ 6:19, 20)


Có một vị, thuở sanh tiền giàu lắm*
Khi qua đời tang lễ lớn vô song
Tiễn đưa ông không biết mấy là đông
Ðủ ban nhạc:  Ta, Tàu, Tây... long trọng.

Ngôi mộ ông đương nhiên xây "hùng tráng"
Tiền của nhiều tất phải trội hơn người
Ðể chút danh lưu dấu lại cho đời
Về cuộc sống ông đã thành công lớn.

Nhưng thời gian qua đi, qua hờ hững
Ngôi mộ ông đã rất mực điêu tàn
Nằm gần bên một đống rác hôi tanh
Người ta thấy ruồi lằng bay mù mịt.

    ***
Giàu hay nghèo đi vào lòng đất hết!
Chúa dạy ta chứa của cải trên trời
Qua đời này, ta vào cõi đời đời
Giàu trần thế sao bằng giàu thiên quốc!


  Tường Lưu



*  Quách Ðàm chết, đám ma lớn không đám nào bằng.  Bàn đưa không thể đếm.  Ðủ thứ nhạc Tây, Tàu, Ta, Miên...  Một phú gia giàu sang bực ấy, mà nay còn gì?  Gần chùa Giác Lâm trong Chợ Lớn thuộc ranh tỉnh Gia Ðịnh, một ngày mới đây, tôi thấy một bầy bò sữa đứng ăn cỏ trên một ngôi mộ có vẻ hùng tráng nhưng trơ trọi điêu tàn.  Cạnh bên là một đám ruộng khô chứa một đống rác to bằng đống lúa chưa vô bồ, ruồi muỗi lằng xanh bay vù vù như một đám nhạc hỗn độn...  (Trích Quách Ðàm trong Sài Gòn Năm Xưa của Vương Hồng Sển - Xuất bản lần thứ  hai, 1968)