|
|
|
|
ÐẸP LÃOVì, sự sống của anh em là chi? Chẳng qua như hơi nước, hiện ra một lát rồi lại tan ngay. (Gia-cơ 4:14) Tôi chưa thấy một người già nào đẹp! So mấy hình tôi đã chụp ngày xưa Với hình tôi vừa mới chụp bây giờ Là thấy rõ những nét già, chán ngấy! Ðâu riêng tôi, ai già rồi chẳng vậy Ðã mất đi nét đẹp thuở thanh xuân! Nụ cười già... vương đủ thứ nếp nhăn Ai khen đẹp, phải hiểu rằng... đẹp lão. Mình đẹp lão, nghĩa là mình... cũng đỡ Còn ra vô, còn có thể tự lo Giả dụ như nằm một chỗ co ro Chắc ít nghe thiên hạ khen đẹp nữa. Cuộc đời này trăm năm như... hơi thở Như mây bay, như gió thổi, chiêm bao... Mới đó thôi, mới trai trẻ ngày nào Mà bây giờ được khen là... đẹp lão! *** Dù đẹp lão hay dù nằm một chỗ Thì trước sau cũng từ giã cõi đời Ðể về đâu? Câu hỏi khó trả lời Nhưng mình biết, tự mình, mình biết chứ!!! Tường Lưu |