TIỀN BẤT KIẾN CỔ NHÂN


 Niệm thiên địa chi du du
 Ðộc sảng nhiên nhi thế hạ.
   (Trần Tử Ngang)

Nước mắt thi nhân Trần Tử Ngang
Dàn dụa khi nhìn vào thế gian
Người trước đi rồi, không thấy mặt
Người sau chưa có, ... đất thênh thang.

Không thấy người xưa ... Người xưa đâu?
Người xưa đang phiêu lãng nơi nào?
Người xưa tan biến vào tro bụi?
Người xưa nằm khuất dưới huyệt sâu?

Thời hạn trăm năm có lẽ dài
Ðời người, đau khổ chẳng chừa ai
Trần Tử Ngang ơi!  Xin đừng khóc
Mây buồn muôn thuở vẫn còn bay.

Không phải riêng ta, cả mọi người
Thở than nhiều lắm mỗi ngày trôi
Sao không?  Sao nhỉ?  Quay về Chúa
Buồn kia mới tan biến đi thôi*.


* Rô-ma 7:25