HỄ CÒN HƠI THỞ ...


Hễ tôi còn sống chừng nào, tôi sẽ
hát ngợi khen Ðức Chúa Trời tôi
chừng nấy.      (Thi Thiên 104: 33)


Chút lòng con gởi đến dâng Ngài
Tiếng thơ nương gió vút tầng mây
Chúa ơi, sao Chúa thương con thế
Cứu vớt đời con, kẻ lạc loài.

Lá rụng xạc xào trên bước đi
Cõi đời vô nghĩa thiết tha gì
Âm thầm ai biết tim con khóc
Ngài thương lau hết lệ sầu bi.

Trăn trở không yên tự bấy nay
Nỗi buồn chất chứa thế gian đầy
Con đi lầm lũi trong đêm tối
Chúa đã dìu con, tay nắm tay.

Lạnh giá đời con, lạnh giá nhiều
Bốn phương tê tái gót cô liêu
Nhưng tình Chúa sưởi lòng con ấm
Ấm mãi trong con một tiếng yêu.

Thơ con, con hát, hát không ngưng
Ða-vít đệm đờn, tơ phím rung
Hễ còn hơi thở con còn hát
Ngợi ca tình Chúa lớn vô cùng.