|
|
|
|
NHỚ QUÊVí thử họ đã tưởng đến nơi quê hương mà mình từ đó đi ra, thì cũng có ngày trở lại, nhưng họ ham mến một quê hương tốt hơn, tức là quê hương ở trên trời. (Hê-bơ-rơ 11: 15-16) Bỗng dưng, lòng bỗng dưng buồn Nhớ về quê cũ mà hồn bâng khuâng Nhìn mây bay tản bốn phương Biết phương nào mới là phương quê nhà Nhớ từng ngọn núi xa xa Nhớ từng thửa ruộng nhạt nhòa trong sương Nhớ sao nhớ lạ con đường Với bao kỷ niệm luyến thương thuở nào Mái tranh, rặng trúc, cầu ao Tiếng chày giã gạo thấm vào đêm khuya Còn đâu thấy nữa bây giờ Quê hương ơi! Một trời thơ ... hết rồi. Lặng yên cho nước mắt rơi Tấm lòng lữ thứ suốt đời nhớ quê. ***** Ước ao sẽ có ngày về Nằm trên bãi cỏ chân đê đầu làng Ta làm một giấc mơ màng Quê hương hai tiếng dịu dàng lắm thay! ***** Quê hương trên đất ... hôm nay Biết bao thương nhớ chất đầy lòng ta Mai này tung cánh bay xa Quê hương Thiên Quốc mới là quê hương. |