|
| | TRƯƠNG CHI, MỴ NƯƠNG
"Một chiều xưa trăng nước chưa thành thơ"*
Một thuyền, một tiếng hát say mơ
Một người thiếu nữ trong khuê các
Một giấc mộng tan, giọt lệ mờ...
Trương Chi, anh hát trên dòng sông
Tiếng anh là mạch sống của lòng
Mỵ Nương, em chót mê giọng hát
Thuyền trôi lờ lững, tình mênh mông.
Vắng tiếng hát anh, em khổ đau
Gặp em, thuyền anh đã chìm sâu
Phải chi thực tế mà như mộng
Chén ngọc ân tình có vỡ đâu!
Muôn sự đa đoan ở dưới đời
Giàu sang, nghèo khó chẳng đẹp đôi
Chỉ có Tình Yêu từ Thiên Chúa
Ưu ái ban cho khắp mọi người.
*Trương Chi (Văn Cao).
|