|
|
|
|
MỴ CHÂU, TRỌNG THỦYCác ngươi không có thể làm tôi Ðức Chúa Trời lại làm tôi Ma-môn nữa. (Ma-thi-ơ 6: 24b) An Dương Vương, vua nước ta thuở trước Xây Cổ Loa kiên cố làm kinh đô Bao nhiêu lần Triệu Ðà đi chinh phạt Bấy nhiêu lần thất bại chạy cuốn cờ. Chiếc nỏ thần, Thần Kim Quy trao tặng Một phát tên giết hàng vạn địch quân An Dương Vương vững lòng, say men thắng Thành Cổ Loa ngạo nghễ, chiếc nỏ thần. Giả cầu hòa, Triệu Ðà sai Trọng Thủy Cưới Mỵ Châu, con gái An Dương Vương Và ở rể ... Chờ khi vua sơ ý Sẽ tìm phương đánh tráo chiếc nỏ thần. Mỵ Châu yêu, một tình yêu mù quáng Ngả theo chồng, để mất chiếc nỏ thần Trọng Thủy yêu Mỵ Châu, yêu say đắm Nhưng lời cha, Trọng Thủy vẫn thi hành. Trọng Thủy đi, đem nỏ thần về nước Triệu Ðà sai hùng binh đánh Loa Thành An Dương Vương đem nỏ thần nghênh địch Nhưng khi dùng, nỏ đã chẳng còn linh. An Dương Vương chở con trên tuấn mã Chạy thoát thân về phía biển Nghệ An Thần Kim Quy hiện ra cho vua rõ Kẻ thù vua là con gái vua thương. Rút bảo kiếm, vua giết ngay con gái Rồi tự trầm theo lớp sóng biển xanh Xác Mỵ Châu nằm phơi trên bãi cát Trọng Thủy tìm, đem mai táng trong thành. Mất người yêu, đời còn đâu lẽ sống Trọng Thủy buồn, buồn thương nhớ Mỵ Châu Ði lang thang, đi thẫn thờ vô vọng Kết liễu đời dưới đáy nước giếng sâu. Có lẽ tôi là Mỵ Châu, Trọng Thủy Vẫn theo đời, vẫn yêu Chúa, hàng đôi Phút cuối cùng chắc tất nhiên bi thảm Linh hồn vào cõi hư mất đời đời. |