PHÙ DU


Giấc Nam Kha khéo bất bình
Bừng con mắt dậy thấy mình tay không.
          (Cung Oán Ngâm Khúc)


Phù du, phù du là đời người?
Trăm năm như chớp mắt mà thôi
Một giấc Nam Kha bừng tỉnh dậy
Mộng ước thành không, hết một đời.

Ðời người trong trần thế thật mau
Công danh như nước chảy chân cầu
Lo toan, tranh chấp không ngưng nghỉ
Hơi thở tàn rồi ... đi về đâu?

Phù du, ngắn ngủi được bao ngày
Như bóng mây trôi tan biến ngay
Nếu chỉ đời này là chấm dứt
Con người đâu có khác cỏ cây.

Không phải phù du ... hay phù vân
Ðời người bất tận với thời gian
Tin Lành đem đến Tình Thiên Chúa
Cứu người thoát khỏi biển trầm luân.