LỮ KHÁCH


Ðời người chóng qua, đầy dẫy
những lao khổ  và buồn thảm.  
Rồi chúng tôi qua đi, qua mất đi...
                      (Thi Thiên 90: 10)


Chiều nhẹ rơi trong gió vi vu
Mây lắng trôi về nơi mịt mù
Cánh chim đơn lướt bay vội vã
Lữ khách buồn lê bước phiêu du.

Về đâu, chiều rơi về đâu?
Về đâu, mây trôi về đâu?
Về đâu, cánh chim về đâu?
Về đâu, lữ khách về đâu?

Mông lung là cõi đất trời
Mong manh là kiếp con người phù du
Vai mang nặng gánh sông hồ
Thương người lữ khách bơ vơ ... chiều tàn.