CŨNG THẾ THÔI


 Hư không của sự hư không, hư không
của sự hư không, thảy đều hư không.
   (Truyền Ðạo 1: 2)


Giá ta là thi nhân tài danh một thuở
Gieo vần thơ đẹp như sương mai
Người mê thơ ta kể sao cho xuể
Sướng vô cùng, nhưng rồi ... cũng thế thôi.

Giá ta là người giầu sang quyền thế
Kẻ dạ thưa đếm không hết trên đời
Dinh thự ta khách vào ra lễ mễ
Sướng vô cùng, nhưng rồi ... cũng thế thôi.

Mà nếu ta, kẻ lỡ thời kém sức
Suốt đời toàn ngậm đắng làm vui
Ði đâu cũng thiệt thòi chậm bước
Khổ vô cùng, nhưng rồi ... cũng thế thôi.

Và nếu ta, kẻ nghèo nàn mạt số
Ðời nhìn ta chỉ bằng nửa mắt thôi
Áo rách vai, cơm không no một bữa
Khổ vô cùng, nhưng rồi ... cũng thế thôi.