CHẲNG LÀ GÌ CẢ


 Hơi thở tắt đi, loài người
bèn trở về bụi đất mình.
   (Thi Thiên 146: 4a)


Tôi biết tôi ... chẳng là gì cả
Ðã bao lần trôi những ước mơ
Nhưng tôi vui, xây lại ước mơ
Vì tôi biết ... bên tôi có Chúa.

Tôi biết tôi ... chẳng là gì cả
Hoạn nạn nhiều, đủ mặt khó khăn
Nhưng tôi vui, đi bước vững vàng
Vì tôi biết ... bên tôi có Chúa.

Tôi biết tôi ... chẳng là gì cả
Suốt cuộc đời đùa với tay không
Nhưng tôi vui, dù vẫn tay không
Vì tôi biết ... bên tôi có Chúa.

Tôi biết tôi ... chẳng là gì cả
Có Chúa rồi, có trọn niềm vui
Tôi là gì?  Bụi đất mà thôi
Nhưng tôi biết ... bên tôi có Chúa.

Tôi biết tôi ... chẳng là gì cả
Nhưng tôi tin Chúa cứu chuộc tôi
Một ngày nao từ giã cõi đời
Chúa tiếp rước tôi vào nước Chúa.