CHO ÐẾN CHỪNG CÁC NGƯƠI GIÀ CẢ ...


... Ta đã bồng ẵm các ngươi từ trong
lòng mẹ.   Cho đến chừng các ngươi
già cả, ta cũng sẽ bồng ẵm các ngươi.  
      (Ê-sai 46: 3-4)


Tôi đã sống qua rồi, thời thơ ấu
Ơn mẹ cha, xin ghi nhớ trọn đời
Luôn ngày đêm chăm sóc, mến yêu tôi
Thời thơ ấu, tuổi thần tiên quý báu.

Tôi đã sống qua rồi, thời niên thiếu
Nét hồn nhiên, tươi sáng khắp ngàn phương
Mái gia đình ấm cúng, chuyện thân thương
Bao kỷ niệm, đẹp một trời dĩ vãng.

Tôi đã sống qua rồi, thời khôn lớn
Tuổi thanh xuân tung cánh nhỏ vào đời
Nếm nhục vinh, nếm thất bại, khóc, cười
Không rũ sạch được bụi trần còn vướng.

Tôi đang sống hiện giờ, thời già yếu
Lắng tâm tư, ôn lại những thời qua
Nỗi thỏa vui, nỗi xúc động sâu xa
Cảm tạ Chúa đã đãi tôi rời rộng.

Nhớ lời Chúa, tôi có niềm an ủi
"Không bao giờ Ta lìa bỏ ngươi đâu
"Từ chưa sanh cho đến lúc bạc đầu
"Cho đến mãi ... Ta vẫn còn bồng ẵm.

Rồi mai đây, một ngày không xa lắm
Khi tôi đi xong hết cuộc hành trình
Chúa đón tôi trong tiếng nhạc thiên đình
Tôi sung sướng, hân hoan vào nước Chúa.