|
|
|
|
CỚ SAO CHÚA QUÊN TÔICớ sao Chúa quên tôi? Cớ sao tôi phải buồn thảm? (Thi Thiên 42: 9) Tôi tìm Chúa nhưng không gặp Chúa Khi buồn lo tràn ngập lòng tôi Chúa ở đâu? Tôi tìm không được Hay là Ngài đã quên tôi rồi? Hoạn nạn đến tôi kêu cầu Chúa Như không nghe, Chúa chẳng đáp lời Nhiều khi tôi nghi ngờ tự hỏi Hay là Ngài đã quên tôi rồi? Có nỗi đau không ai hiểu được Chúa trên cao có thấu cho tôi? Tôi kêu cầu, gió đưa hút tiếng Có lẽ nào quên con, Chúa ơi! Ðám mây đen khắp trời che phủ Tôi tìm Ngài, bóng tối dày hơn Tôi chán nản cuộc đời vô nghĩa Chúa của con, chắc Chúa quên con? *** Ðêm đã qua, khó nguy đã hết Cũng không còn những đám mây giăng Mặt trời lên, hào quang rực rỡ Chúa mỉm cười nhìn tôi dịu dàng. Con yếu đuối, xin Ngài tha thứ Có khi nào Chúa lại quên con Trong nguy nan, trong cơn bối rối Chúa yêu ơi, Ngài vẫn bên con. Ðường lối con mịt mờ tuyệt vọng Ðường lối Ngài vời vợi cao xa Xin cho con niềm vui đầy trọn Dâng lên Ngài khúc hát ngợi ca. |