BỆNH



Cất một lời than:  "Buồn làm sao!"
Ðau ốm đầy ta khổ thế nào
Ước như đứa trẻ ngoài sân chạy
Sức khỏe ngàn vàng mua được đâu?

Nếu ta mạnh khỏe, ta yêu đời
Nắng mưa vẫn đẹp, đẹp một trời
Khi vui ta thấy lòng phơi phới
Như gió đùa mây bay khắp nơi.

Nhưng ta đau ốm, ta nằm đây
Mệt mỏi buồn cho thời khắc dài
Lắm lúc nghĩ rằng ta chết được
Còn hơn mang bệnh, sống lất lây.

Xác thể ốm đau, xác thể tàn
Ngày đêm nói mãi một lời than
Thử hỏi linh hồn mà bệnh hoạn
Người ơi!  Người chịu nổi hay chăng?