NỖI BUỒN THIÊN CỔ


      Phi-líp 4: 4


Nguyệt lạc ô đề ... đêm Cô Tô
Khách buồn, thuyền ghé bến sương mờ
Hàn San rung tiếng chuông dạ bán
Buồn vương đốm lửa, buồn cây bờ*.

Ta buồn, buồn nỗi buồn người xưa
Ngày tháng buồn trôi, trôi hững hờ
Có phải nỗi buồn thiên cổ vẫn
Theo người trong suốt cõi hư vô?

Thả tiếng thơ buồn vào không gian
Dường như giọt nước mắt đã tràn
Lắng nghe thế giới trầm luân khóc
Nỗi buồn tích lũy chẳng sao tan.

Nỗi buồn nhân thế bởi vì đâu?
Có phải A-đam đã khởi đầu
Trong chốn địa đàng xinh đẹp ấy
Nhẹ lòng chốc lát, khổ muôn sau?

Có thấy trên đồi Gô-gô-tha
Thập hình đẫm máu Chúa chan hòa?
Nỗi buồn đã chết trong thân Chúa
Cớ sao buồn nỗi buồn người xưa?




*Phong Kiều Dạ Bạc (Trương Kế)