ÂN HẬN


 Ngày nay, nếu các ngươi nghe
tiếng Ngài thì chớ cứng lòng.  
        (Hê-bơ -rơ 4: 7)


Ngày quốc nạn, cả miền Nam đau khổ
Một bầu trời đen tối phủ trùm lên
Tiếc biết mấy, cơ hội đi đã lỡ
Ân hận này đến chết cũng không quên.

Bỏ cha mẹ, tôi trốn đi đường biển
Một lần đi kể như chết một lần
Thoát nguy nan, cuối cùng tôi đã đến
Bờ tự do ... nhưng ân hận đầy tràn.

Tôi ân hận?  Phải, tôi ân hận lắm
Cha mẹ tôi tuổi già yếu bên nhà
Khổ làm sao những đêm khuya thanh vắng
Tôi vẫn nghe tiếng cha mẹ gọi qua.

Với cha mẹ, tôi đứa con đắc tội
Ơn sinh thành chưa đền đáp mảy may
Tôi làm lỡ biết bao nhiêu cơ hội
Lòng cưu mang mãi mãi nỗi đau này.

Những cơ hội phải đâu là không có?
Tôi bỏ qua, nên ân hận suốt đời!
Có tiếng gọi thiêng liêng từ Thiên Chúa
Xin lắng nghe, đừng bỏ lỡ, người ơi!