THƯA VỚI MẸ



Tôi chẳng bao giờ thưa với mẹ
Rằng tôi yêu mẹ nhất trên đời
Tôi đã tìm sâu vào ký ức
Ðể nỗi buồn ray rứt khôn nguôi.

Nhớ những xa xưa nghèo khốn khổ
Cháo cơm chẳng có bữa nào no
Mẹ sớt phần ăn cho con mẹ
Còn riêng mẹ đói, mẹ không lo.

Có những đêm đông lùa gió bấc
Chiếu chăn chẳng đủ ấm đàn con
Mẹ lạnh, từng khi thường thức giấc
Chăm sóc đàn con giấc ngủ ngon.

Tôi đã bao lần trên giường bệnh
Bơ phờ theo ngày tháng pha phôi
Tay mẹ dịu hiền thăm cơn sốt
Mẹ buồn lặng lẽ, lệ trào rơi.

Cũng đã nhiều phen tôi cố gắng
Ðạt thành công cho mẹ được vui
Nhưng hy vọng để rồi thất vọng
Tôi chỉ làm khổ mẹ mà thôi.

***
Tôi đã xa nhà từ độ ấy
Mỗi lần chạnh nhớ tới quê hương
Lòng nặng nặng buồn, buồn biết mấy
Mẹ ơi, con nhớ mẹ trăm đường.

Nước mắt chẳng làm khuây nhớ mẹ
Ðêm đêm thao thức suốt đêm đêm
Có gì đền đáp ơn trời bể
"Nước trong nguồn" chảy mãi, triền miên.

Tôi chẳng bao giờ thưa với mẹ
Rằng tôi yêu mẹ nhất trên đời
Mẹ biết trong lòng tôi rất rõ
Rằng tôi yêu mẹ nhất trên đời.