LÝ BẠCH*


 Họ say rượu mới đó!
            (Sứ Ðồ 2: 13)


Say rượu như ông thật nhất đời
Rượu vào thơ cứ thế tuôn trôi
Càng say càng quyến thơ vào rượu
Cõi đời ông chẳng tỉnh mà chơi.

Ông hiểu đời nên ông mới say
Ðời là ... không phải tiếng thơ bay
Dòng sông Thái Thạch, ông say khướt
Ôm chặt vầng trăng ngủ giấc dài.

Bạn có bao giờ say rượu thiêng?
Người đời nhìn bạn ... một anh điên
Anh điên ngụp lặn trong Tình Chúa
Ôm chặt không rời một đức tin.


*Lý Bạch (701-762) là một thi hào đời Ðường.  Ông thường say rượu.  Ða số thơ của ông làm trong lúc say. Thơ ông đầy những rượu và trăng.  Theo sách Chính Ngôn của Vương Ðịnh Bảo thì ông chết đuối trên dòng sông Thái Thạch, vì ông nhảy xuống nước bắt bóng trăng khi ông đang say.  Về sau, tại nơi đó người ta dựng một ngôi đài lấy tên là Tróc Nguyệt Ðài (Ðài Bắt Trăng).