|
|
|
|
GÔ-GÔ-THATôi ngước lên đồi Gô-gô-tha Nắng trời gay gắt, nắng ban trưa Nhớ về Thiên Chúa, ngày hôm ấy Mồ hôi như máu chảy đầm đìa. Thập giá oằn trên vai Chúa tôi Con đường sỏi đá dẫn lên đồi Những lằn roi quất không thương xót Chẳng một lời than, chẳng một lời. Hỏi rằng ai nỡ đóng đinh Ngài? Hỏi rằng ai nỡ bện mão gai? Hỏi rằng ai nỡ đâm hông Chúa? Hỏi rằng ai sỉ vả, chê bai? Tôi nghe tiếng gió khóc trên đồi Các môn đồ Chúa lánh xa rồi Duy người tử tội âm thầm khấn: Chúa ơi, xin Ngài nhớ đến tôi. Ðương nắng chang chang bỗng tối trời Khi Ngài gục xuống trút tàn hơi Có phải thế gian là biển tội Mình Ngài cam chịu hết cho đời. Tôi ngước lên đồi Gô-gô-tha Ðau lòng hồi tưởng tháng năm qua Có những lỡ lầm trong cuộc sống Ðã từng khiến lệ Chúa nhỏ sa. Tôi lặng yên trong nỗi ngậm ngùi Nhớ về ngày Chúa chết trên đồi Như người tử tội, tôi thầm khấn: Chúa ơi, xin Ngài nhớ đến tôi. |