NGƯỜI ÐÃ TỚI


Trên tất cả, cao sang trên tất cả
Người giáng sinh làm trọn nghĩa yêu thương
Người giáng sinh vinh diệu cả Thiên Ðường
Và rúng động vô cùng nền cõi thế.

Khi Người khoác vô mình hình nhục thể
Ðoàn thiên binh hoan hỉ báo tin mừng
Cả không trung vang điệu nhạc tưng bừng
Mà nhân thế trầm luân chưa tỉnh dậy.

Những con mắt khinh lờn không ngần ngại
Những tấm lòng chật hẹp vẫn thờ ơ
Chẳng dâng Người dù một chỗ xác xơ
Ðêm tuyết lạnh co ro thân hỉ xả.

Chuồng súc vật, Người không hề buồn bã
Ðức từ bi quảng đại biết bao nhiêu
Nét tươi vui làm mới cảnh tiêu điều
Và ấm cả một mùa đông băng giá.

***


CA KHÚC TÂM LINH 47


Ngọn đồi xa, mục đồng hong ánh lửa
Ðốt đêm tàn mỏi mệt ngóng bình minh
Bụi sương bay lất phất phủ đầy mình
Nhìn thấp thoáng bầy chiên say giấc ngủ.

Cuộc sống vẫn âm thầm mòn lối cũ
Ngày qua ngày dầu dãi bấy nhiêu thôi
Mặc thời gian theo năm tháng buông trôi
Chẳng hy vọng, chẳng mong ngày tươi sáng.

Nhưng bỗng chốc, một vầng trời sáng láng
Bóng thiều quang biến ảo giữa đêm thâu
Giọng thiên thần êm ái lộng từng cao:
"Người đã tới, cứu sinh linh thống khổ".

Thế gian này mang sầu thương vạn cổ
Người tới rồi, Người đã tới rồi sao
Gạt lệ mừng lăn trên má gầy hao
Quên gió lạnh, quên tuyết rơi lướt thướt.

Ðêm mông lung băng mình trên cỏ ướt
Lối quanh co heo hút dặm đường xa
Mục đồng đi, niềm vui thỏa chan hòa
Người hỡi Người, xin thành tâm chiêm bái.

***

Phương trời đông, mấy vì vương trông đợi
Người tới đây, Người giải thoát chúng sinh.
Nỗi chờ mong dằng dặc cháy niềm tin
Ngày tra sử và đêm tìm sao lạ.

Nước thời gian đã phôi pha tất cả
Tóc bạc mầu phơ phất mỗi đêm thâu
Vầng trán nhăn và đôi mắt lõm sâu 
Nhìn thăm thẳm lên nền trời cao rộng.

Rồi một đêm chứa chan niềm hy vọng
Ngôi sao thần lộng lẫy hiện miền xa
Lòng hân hoan, các vương quyết bôn ba
Các vương quyết ... thờ lạy Người tận chỗ.

Ðường trường xa, không nề hà gian khổ
Suốt ngày đêm đi mãi chẳng dừng chân
Dù đường rừng giăng mắc những gai chông
Hay cát bụi tung hê nơi sa mạc.

Dù có lúc sầu dâng tràn nước mắt
Bước lạc lầm mất hút ánh sao thần
Hay trong lòng xao động chút phân vân
Các vương quyết ... thờ lạy Người tận chỗ.

Và các vương lại vô cùng mừng rỡ
Lại hăng say tiếp nối bước hành trình
Trên trời cao, sao sáng chiếu lung linh 
Người hỡi Người, xin thành tâm chiêm bái.

***
Nơi thành đô hào quang Người lộng lẫy
Dung nhan Người, thỏa ước các vì vương
Kể xiết bao vui sướng các mục đồng
Tay giơ cao hô vang: Người Ðã Tới.