GIÊ-RU-SA-LEM


Hỡi Giê-ru-sa-lem, Giê-ru-sa-lem, ... bao
nhiêu lần ta muốn nhóm họp các con ngươi
như gà mái túc con mình lại ấp trong cánh,
mà các ngươi chẳng khứng!  (Ma-thi-ơ 23: 37)


Giê-ru-sa-lem!  Giê-ru-sa-lem!
Cớ sao ngươi lại lặng yên bao lần
Có nghe Chúa gọi hay chăng
Cớ sao ngươi lại nỡ đành làm thinh
Như gà mẹ túc con mình
Bao lần Chúa gọi ban tình ấp yêu
Gọi ngươi, Chúa gọi đã nhiều
Bao lần Chúa gọi ngươi đều bỏ qua
Thấy không?  Tình Chúa chan hòa
Thấy không?  Lòng Chúa xót xa trăm đường
Cớ sao ngươi vẫn coi thường
Cớ sao không khứng tình thương của Ngài
Ngươi đi lầm lạc trong đời
Có nghe tiếng Chúa gọi ngươi trở về?

    ***
Thế gian chưa tỉnh cơn mê
Tiếng Ngài tan loãng bồn bề ... thành xưa.