NHỚ SI-ÔN


 Thi Thiên 137: 1-4


Trên bờ sông Ba-by-lôn
Ðoàn tù yên lặng nhìn dòng nước trôi
Ta ngồi để lệ tuôn rơi
Nhớ xưa ta gảy khúc vui rộn ràng
Giờ đây đã lỡ cung đàn
Si-ôn ơi, nhớ muôn vàn, Si-ôn
Hàng cây dương liễu rũ buồn
Nghe đau thương thấm vào hồn tù nhân
Ðàn cầm ta gác trên cành
Si-ôn ơi, cõi lòng tan lâu rồi
Thấy đàn ta những ngậm ngùi
Thân trên đất khách, mơ trời quê hương
Ôi bài ca của Si-ôn
Làm sao ta hát khi buồn khó khuây
Kiếp tù trăm đắng ngàn cay
Nhớ Si-ôn, nước mắt đầy dòng sông.