TÔI BIẾT


       Lu-ca 7: 36-50


Các anh nói xấu tôi, tôi biết
Các anh chê bai tôi, tôi biết
Tôi sa đọa, hư hỏng, xấu nết
Các anh nói về tôi đúng hết.

Các anh đãi Chúa bữa cơm sang
Lặng lẽ tôi theo Chúa đến bàn
Quỳ mọp dưới chân, tôi sa lệ
Nước mắt trần ai vướng gót chân.

Bình ngọc, dầu thơm, mái tóc dài
Tôi dâng với cả nỗi sầu cay
Và tôi không ngại hôn chân Chúa
Không ngại nghe lời nói mỉa mai.

Các anh nhìn tôi, các anh khinh
Tôi biết, nhưng tôi cũng biết mình
Tội lỗi tôi nhiều, nhiều vô kể
Nhưng ơn tha thứ Chúa mông mênh.

Chúa biết tôi yếu đuối vô cùng
Chúa biết tôi tội lỗi quá chừng
Chúa biết tôi ăn năn hối cải
Chúa biết tôi và Chúa đoái thương.

Các anh có nghe Chúa bênh tôi?
Lời Chúa ngọt như mật trên đời
Bây giờ Chúa kể tôi vô tội
"Ðức tin của ngươi đã cứu ngươi".

Tôi nghe trong tôi có tiếng đàn
Tiếng đàn giục giã trái tim hoang
Bỏ đường lối cũ, theo đường mới
Và Chúa chúc tôi "đi bình an".