|
| |
CHẲNG ÐƯỢC GÌ
Giăng 21: 1-8
Ðêm qua tôi cho thuyền ra khơi
Tay chèo vững, sóng vỗ tơi bời
Ðời ngư phủ lênh đênh bến nước
Chiếc thuyền con nhấp nhô nổi trôi.
Ðâu ngại gì trời khuya lạnh lùng
Ðâu ngại gì sóng cao chập chùng
Tay tôi mạnh, từng quen quăng lưới
Từng kéo lên mẻ cá đầy khoang.
Nhưng suốt đêm, suốt đêm, suốt đêm
Tôi quăng lưới hai bên mạn thuyền
Tôi quăng lưới xa bờ, gió lộng
Tôi quăng lưới gần bờ, gió êm.
Và suốt đêm, suốt đêm nhọc công
Tôi quăng lưới, quăng lưới không ngừng
Tay rã rời tôi còn quăng lưới
Chẳng được gì, thuyền tôi trống không.
Trời rạng đông, sương mù còn giăng
Tôi ngồi ôm nỗi buồn tràn dâng
Có một Người trên bờ vọng xuống
Tiếng êm êm gió thoảng nhẹ nhàng.
Nghe lời Người, tôi nghe lời Người
Tôi quăng lưới cho vui lòng thôi
Nhưng lạ lùng, lưới tôi đầy cá
Tôi buông hết, tôi chạy đến Người.
Người, Người, Người là Người của tôi
Tôi tôn thờ Người nhất trên đời
Dẫu phải vì Người tôi mất cả
Tôi vui, tôi trọn vẹn niềm vui.
|