TÌNH THƯỢNG ÐẾ


Ta đã lấy sự yêu thương đời đời
mà yêu ngươi.  (Giê-rê-mi 31: 3)


Ðẹp nhất trong đời ... thuở biết yêu
Con đường tình ái nở hoa nhiều
Khi yêu là đất trời thơm ngát
Là cánh hồn theo gió phiêu diêu.

Lời yêu sao quyến luyến lạ thường
Lắng nghe mà ngơ ngẩn vì thương
Ví thử một ngày không gặp mặt
Buồn ơi!  Buồn biết mấy là buồn.

 ***
Ðã từng buồn lắm, lúc chia tay
Vui kia đâu so được buồn này
Mới biết đã yêu là phải khổ
Là dòng lệ đắng nhỏ vơi đầy.

Dang dở không là lỗi tại ai
Tình người đâu có nghĩa lâu dài
Duy một Tình Yêu không biến dổi
Là Tình Thượng Ðế với con người.