TUYỆT KHÚC

                         
                   Ðức Chúa Trời là sự Yêu Thương
                                  (I Giăng 4: 16)


Ðã có hai người sống rất mơ
Trong vườn Sáng Tạo thuở khai sơ
Mỗi lời, mỗi tiếng khi trao đổi
Là những bài ca, những ý thơ. (1)

Nhưng có một ngày, một ngày buồn
Một ngày bóng tối mịt mù tuôn
Hai người cúi mặt xa vườn ấy
Ôm cả thiên thu mối hận lòng. (2)

Từ đấy vắng đi tiếng nhạc vang
Vắng đi thơ ý rất cao sang
Cho nên cây cỏ sinh gai góc
Và nguồn lệ đắng đã khơi dòng. (3)

Rồi có bài ca thiên sứ ca
Vui như nhạc tấu khúc yên hòa
Khi xuống loan tin cho mục tử
Sương khuya lạnh giá, ánh sao sa. (4)

Rồi có bài thơ Thượng Ðế ngâm
Êm như gió thoảng buổi chiều trong
Ai nghe tiếng Ðấng Vô Cùng ấy
Có thấy tâm hồn xao xuyến không? (5)

Nhân thế say sưa tiếng nhạc vàng
Vui mừng đón nhận tiếng thơ vang
Tình Thương, tuyệt khúc còn ngân mãi
Lòng kẻ trầm luân dưới cõi phàm. (6)




(1)  Sáng Thế Ký 2: 8-9   (2)  Sáng Thế Ký 3: 23
(3)  Sáng Thế Ký 3: 18  (4)  Lu-ca 2: 14
(5)  Ma-thi-ơ 11: 28-29  (6)  I Giăng 4: 7-8