|
|
|
|
VỀ THƠLàm thơ, có lẽ là khùng In thơ, phổ biến nghe chừng thành điên Bạn thơ, ít có bạn hiền Tặng thơ, lòng lại chạnh niềm xót đau Ðọc thơ, ai hiểu cho đâu Tiếng thơ ta, một tiếng sầu khó khuây. *** Thơ ta lúc tỉnh, lúc say Tỉnh, ca ngợi Chúa; say, bay khỏi đời Vươn lên Thiên Quốc rạng ngời Thơ dâng tặng Chúa những lời tôn vinh... Cám ơn Chúa đã hy sinh Xuống trần gian chịu thập hình đau thương Cứu người thoát cảnh đoạn trường Thoát xiềng tội lỗi, thoát đường tử vong... *** Thơ ta, khúc nhạc bổng trầm Tiếng sầu... thành tiếng hát vang tặng đời: Khi người... biết được Tình Trời Khi người... nghe được tiếng mời thiết tha Khi người... hiểu được thơ ta... |