|
|
|
|
TƯỞNG NIỆM CHÚA HY SINHTôi đi thong thả về ngọn đồi Trên đường sỏi đá, lúc chiều rơi Không đi vào giữa trưa tuôn nắng Ngại bước chân leo mỏi rã rời... Quang cảnh bây giờ khác thuở xưa Hai ngàn năm trước, chốn hoang sơ Gô-gô-tha ấy, đoàn dân đã Ðiệu Chúa lên đồi nắng lửa trưa. Tôi nhớ tại đây, chính chỗ này Chúng đè Chúa xuống đóng đinh Ngài Mười hai môn đệ hư đi một Lúc đóng đinh Ngài chẳng thấy ai. Tôi nhớ tại đây, Chúa một mình Giữa đoàn dân loạn, giữa đoàn binh Những lời nhạo báng, chê cười Chúa Cam tâm chịu hết, Chúa lặng thinh. Tôi nhớ tại đây, chiếc mão gai Cắm vào đầu Chúa mũi gai dài Và kìa ngọn giáo quân hung ác Ðâm suốt thân Ngài, máu láng lai. Tôi tự hỏi lòng chỉ một câu Tại sao Chúa lìa bỏ ngôi cao Mà đành xuống thế gian hư mất Chết trên thập giá, chết thương đau? Tội lỗi nhân gian, tội lỗi tôi Ðáng vào lửa hình phạt đời đời Có ai như Chúa, lìa ngôi báu Chói sáng Tình Thương, chết thế người. *** Tôi hướng tâm tư về ngọn đồi Ðể ôn chuyện cũ đã xa xôi Ðể tạ ơn Ngài, ơn châu báu Ðể giữ niềm tin giữa sóng đời. *** Chiều nay tưởng niệm Chúa hy sinh Thương Chúa vì con chịu thập hình Chúa ơi, con hái dâng lên Chúa Nụ thơ vừa chớm nở trong tim. |