|
|
|
|
TỪ GIỮA ÐÊM KHUYA CON GỌI CHAÐất khách bơ vơ, con gọi Cha Ðêm nằm nước mắt cứ tuôn ra Cái đau, cái mất, con không tiếc Từ giữa đêm khuya con gọi Cha. Chỉ có Cha thôi, con ước mong Tìm đến bên Cha mới thỏa lòng Tối đen như mực, con không sợ Vì Cha là nguồn sáng của con. Ở đâu có được sự bình an Dưới đời tội lỗi, ách Sa-tan? Chỉ có Cha thôi, con tìm đến Cha ơi, con gọi rất tâm thành. Chỉ có Cha thôi, mới ngọt ngào An ủi linh hồn con biết bao Ðất khách lâu rồi, sầu chất ngất Cha ơi, con gọi giữa đêm thâu. |