TRUYỀN ÐẠO DẠY: "HƯ KHÔNG"


Ta đã xem thấy mọi việc làm ra dưới mặt trời;
kìa, thảy đều hư không, theo luồng gió thổi.  
(Truyền Ðạo 1:14)


Bức tranh đẹp, có nắng vàng rực rỡ
Có vườn hoa, có dòng suối lững lờ
Có thiếu nữ dịu dàng, cười hớn hở
Mái đầu nghiêng che nón bước trong mơ.

Thiên nhiên đẹp, đẹp lạ lùng biết mấy
Bút tài hoa đâu vẽ nổi một phần
Chúa tạo dựng từ đời đời... mãi mãi
Tặng loài người một trời đất bình an.

Ðã mất rồi!  Sự bình an đã mất!
Khi loài người nghe tiếng gọi Sa-tan
Nên trời đất phải chịu chung hình phạt
Và loài người lê cuộc sống lầm than.

Thiên nhiên đẹp liệu chừng bao lâu nhỉ?
Thiếu nữ ơi!  Vui cười mãi được sao?
Những ngày đẹp vẫn thường khi ngắn ngủi
Những ngày vui cũng thấp thoáng qua mau.

      ***
Trước tôi trẻ, giờ tôi già lẩm cẩm
Thấy rằng đời... Truyền Ðạo dạy:  "Hư Không"
Hãy chăm sóc phần Tâm Linh cẩn thận
Việc thế gian "gió thổi" chẳng vương lòng.