THẤM NỖI ÐAU




Ba chết, con về thấm nỗi đau
Ngày đi, thành phố bỏ lại sau
Ðắng cay, nước mắt không lời nói
Ba chết, con về thấm nỗi đau.

Xa cách Saigon hai mốt năm
Con về, Ba chết đã vài hôm
Thấy Ba, tiếng khóc cầm không được
Ba sống cô đơn, chết lặng thầm!

Ba gầy, chỉ có da bọc xương
Nét mặt thiên thần xưa còn vương
Nằm yên Ba chết bình an lắm
Con đứng bên Ba, nát cõi lòng.

Ba chẳng nhớ gì... con của Ba
Xưa nay hoang tử, bỏ bê nhà
Ba già, Ba bệnh, rồi Ba chết
Con vẫn bên trời, muôn dậm xa.

Ba chẳng nhớ gì... tội của con
Ba tha, tha hết, chẳng để lòng
Như trời, như biển, lòng Ba đó
Ba chết, con buồn hơn nỗi buồn.

Con buồn, con khóc là lẽ thường
Nhìn Ba, nước mắt chẳng ngưng tuôn
Giọt lăn xuống má... khăn tay ướt
Giọt chảy trong lòng... xót vết thương.

Ba chết, liệm Ba trong quan tài
Con về, nhà đã đủ mọi người
Mắt sưng, mắt đỏ... đàn con cháu
Riêng con, buồn ray rứt khôn nguôi.

Ba chết, Chúa đưa Ba về trời
Xác thể Ba còn gởi lại thôi
Giờ Ba ở chốn thiêng liêng ấy
Chấm dứt trăm năm, rũ sạch đời.

Ba chết, con về con lo tang
Saigon buồn lắm, buồn mênh mang
Ngày đi, con khóc không thành tiếng
Ngày về, nức nở lệ ngàn hàng.