SỢ


Tôi có nghe tiếng Chúa trong vườn,
bèn sợ, bởi vì tôi lõa lồ, nên đi ẩn mình...  
(Sáng Thế Ký 3:10).


Một buổi xa xưa... vườn địa đàng
Cỏ cây phơi phới, gió thênh thang
Tiếng chim ca hót, trời cao rộng
Bên cạnh Ê-va có A-đam...

Sa-tan, con rắn, đến gần chơi
Vừa hỏi A-đam, vừa mỉm cười:
-Hãy cắt nghĩa giùm ta chữ "sợ"
-Làm gì có chữ "sợ" trên đời!

Sa-tan quay sang hỏi Ê-va
-"Sợ" ư?  Chưa nghe nói bao giờ
Lắc đầu, yểu điệu - Ta xin chịu
Chồng còn không biết, huống chi ta.

Trái cây... ăn mát ruột vô cùng
Hai người cùng cắn, cùng ăn chung
Ðậm đà... hương vị... ngon, ngon quá!
Trái cây Chúa cấm, đã ăn xong!

Ăn xong... thì mới mở mắt to
Chữ "sợ" khi không đến bất ngờ
Chúa ơi!  Nghe tiếng Ngài tôi "sợ"
Lá vả che thân... khỏi lõa lồ.