ÔNG GIẢNG ÔNG CƯƠNG




Khi ông giảng ông cương, cương rất mực
Ông ơi ông, Chúa không muốn vậy đâu!
Giảng Lời Ngài nên suy gẫm thật sâu
Và cầu nguyện để Thánh Linh soi dẫn.

Khi ông giảng ông đập bàn, ông giận
Dù rằng ông đang quát tháo Sa-tan
Ông ơi ông, ông nên giảng nhẹ nhàng
Lời của Chúa ngọt ngào nhưng thấm thía.

Khi ông giảng ông chọc cười vô nghĩa
Ông biết không, tòa giảng, chốn trang nghiêm
Không bao giờ nên đóng kịch vô duyên
Hãy cẩn thận, vì đây là nơi thánh.

Khi ông giảng, có nhiều điều kỳ lắm
Ðang khi không ông hét lớn:  A-men!
Ðã đành rằng dâng lên Chúa ngợi khen
Ông nên hiểu, không thật lòng, hỏng đấy!

Trên tòa giảng, chắc ông không trông thấy
Chúng tôi nghe, buồn biết mấy ông ơi!
Ði nhà thờ, thờ phượng Chúa mà thôi
Ðâu có muốn xem ông cương như thế!