NHỮNG TƯỞNG


-Mọi việc công bình của chúng tôi như áo nhớp...  
Tội ác chúng tôi như gió đùa mình đi...  (Ê-sai 64:6)

-Ta là cái cửa:  Nếu ai bởi ta mà vào, thì sẽ được
cứu rỗi.  (Giăng 10:9)

-Phi-líp gặp Na-tha-na-ên nói với người rằøng:  
Chúng ta đã gặp... Ðức Chúa Jêsus...  Hãy đến xem!  
(Giăng 1:45-46)

Những tưởng mình không đến nỗi nào
Sài Gòn thất thủ, "các anh" vào
Người đi, kẻ ở đều xong cả
Khó khăn ta chẳng ngại lúc đầu.

Những tưởng nhà ta vẫn của ta
Dĩ nhiên dẹp bỏ thói xa hoa
Thắt lưng buộc bụng là ta sống
Chẳng bằng xưa cũng chẳng thua xưa.

Những tưởng một khi hết chiến tranh
Toàn dân vui hát khúc thanh bình
Non sông sáng lại niềm tin mới
Và vết thương đau sẽ sớm lành.

Những tưởng không còn hận chia ly
Không còn nước mắt đọng trên mi
Mẹ già, vợ trẻ, đàn con dại
Mừng đón người trai chiến tuyến về.

Những tưởng cánh đồng ngát lúa thơm
Giọng hò cô lái mát dòng sông
Tiếng chày giã gạo đêm trăng sáng
Và bếp no đầy ánh lửa rơm.

Những tưởng chỉ là những tưởng thôi
Biết ra thì đã lỡ mất rồi
Không đi cải tạo thì... kinh tế
Không chết trong rừng, chết biển khơi.

    ***
Những tưởng tu thân, cứu giúp người
Làm lành, lánh dữ suốt cả đời
Linh hồn chắc hẳn vào tiên cảnh...
Miền vui..., miền cực lạc... thảnh thơi.

Là người, có ai tốt bao giờ
Chiếc áo công bình, chiếc áo dơ
Những tưởng... biết ra thì quá trễ
Tự mình giải thoát... chuyện trong mơ?

Hai ngàn năm trước, Bết-lê-hem
Vang trời thiên sứ hát ngợi khen
Mừng báo Tin Lành, ơn cứu rỗi
Mời bạn lên đường...  Hãy đến xem!