NGƯƠI NHỚ KHÔNG?


Hỡi linh hồn ta, hãy ngợi khen Ðức Giê-hô-va!
Chớ quên các ân huệ của Ngài.
(Thi Thiên 103:2)


Ê-díp-tô khi ngươi làm nô lệ
Những ngọn roi... cầy trên lưng... vết thương
Ngươi than khóc, ngươi kêu rên, kể lể
Kỷ niệm đau, nhục nhã, ngươi nhớ không?

Gạch nung lên mỗi ngày cho đủ số
Phải tìm rơm, tìm rạ, tự ra công
Nếu không đủ, dù trọn ngày vất vả
Ngọn roi kia... rớm máu, ngươi nhớ không?

Con trai ngươi sanh ra là phải chết
Lệnh dã man, tàn ác, Pha-ra-ôn
Chúng cứ giết thẳng tay, ta thấy hết
Xác trôi sông con trẻ, ngươi nhớ không?

Mười tai vạ nặng nề ta giáng xuống
Ê-díp-tô, ta hành hạ kinh hồn
Lửa giận sôi, ta vì ngươi phạt chúng
Ngươi bình yên vô sự, ngươi nhớ không?

Ngươi lột trần Ê-díp-tô ngày ấy
Khi theo ta vào đồng vắng mênh mông
Những gia súc, những bạc vàng ngươi lấy
Ê-díp-tô tay trắng, ngươi nhớ không?

Chúng tiếc của, đuổi theo ngươi vội vã
Với ngựa xe, với quân lính thật đông
Ta chôn hết lũ này trong Biển Ðỏ
Trước mắt ngươi thấy rõ, ngươi nhớ không?


Trên đồng vắng ta nuôi ngươi no đủ
Quân thù nào dám chống cự ngươi chăng?
Ta đưa ngươi vào Ca-na-an màu mỡ
Vựa lẫm ngươi đầy ắp, ngươi nhớ không?

      ***
Ngươi nhớ không?  Chúa ơi, con nhớ lắm
Linh hồn con ca ngợi Chúa không thôi
Ân huệ Chúa ban cho con rời rộng
Thi Thiên này, con sẽ hát suốt đời.