ÐỜI TIÊN LÀ ÐẸP, ÐỜI TRẦN... ÐỪNG HAM




Lưu Thần, Nguyễn Triệu, ngày xưa
Lên rừng hái thuốc, nẻo mờ sương giăng
Xạc xào lá mục dưới chân
Cây nghiêng đứng lặng nghe ngàn suối reo
Chim ca lừng khúc nhạc yêu
Chừng như trong gió tiếng tiêu mê hồn
Chừng như vũ khúc Nghê Thường
Ðoàn tiên nữ múa say cuồng... cảnh tiên
Ô hay!  Ðây phải Ðào Nguyên?
Lưu Thần, Nguyễn Triệu... lạc miền khói mây...

Nửa năm duyên thắm, tình đầy
Nửa năm chợt nhớ những ngày trần gian
Trần gian, hai chữ nồng nàn
Phút giây dứt bỏ tơ vàng... nửa năm...

Ôm lưng cái hạc về làng
Buồn ơi, thờ thẫn, ngỡ ngàng... làm sao!
Quê hương ai nhận ta đâu!
Ðường lên tiên cảnh... nỗi đau một trời!

     ***
Những ai theo Chúa nửa vời
Bỗng dưng quay lại sống đời thế gian
Lưu Thần, Nguyễn Triệu nhắn rằng:
Ðời tiên là đẹp, đời trần... đừng ham!