ÐÊM BẮT CHÚA


Hỡi Giu-đa, ngươi lấy cái hôn để phản
Con Người sao?  (Lu-ca 22:48)


Ðêm bắt Chúa... Ghết-sê-ma-nê chứng kiến
Chúa thảm sầu, cầu nguyện hết tâm can
Mồ hôi ra đỏ như máu hòa chan
Ðêm bắt Chúa, các môn đồ nản lắm!

Ðêm bắt Chúa... canh khuya trời tĩnh lặng
Tội trần gian Chúa gánh hết trên mình
Quá sức người chịu đựng, Chúa cầu xin
Rất tha thiết, tấm lòng Ngài tan vỡ.

Ðêm bắt Chúa... các môn đồ mệt ngủ
Sao các ngươi không tỉnh thức cùng ta?
Chúa yêu ơi!  Nghe lời Chúa xót xa
Con thấy rõ Ngài cô đơn khốn khổ!

Ðêm bắt Chúa... các môn đồ đông đủ
Trừ một người phản trắc, một Giu-đa
Bao nhiêu năm, chỉ một phút mù lòa
Ðã dắt lính vũ trang, tìm bắt Chúa.

Ðêm bắt Chúa... Phi-e-rơ kháng cự
Một thanh gươm bảo vệ Chúa làm sao?
Ðức yêu thương, Chúa vĩ đại dường bao!
Ngài ra lệnh:  Nạp gươm ngươi vào vỏ.

Ðêm bắt Chúa... các môn đồ trốn cả
Ðánh người chăn, chiên tan lạc cả bầy*
Chúng điệu Ngài, chúng hành hạ thẳng tay
Cam chịu hết vì loài người tội lỗi.

    ***
Ðêm bắt Chúa... Phi-e-rơ sám hối
Người vừa đi vừa khóc lóc đắng cay
Chúa yêu ơi!  Tiếng khóc ấy đến nay
Còn rung động lòng con khôn kể xiết.

Con chối Chúa... bao nhiêu lần không biết
Con hôn Ngài... có lúc hơn Giu-đa
Nếu không nhờ Hồng Ân Chúa thứ tha
Con chắc chắn đã vào nơi hư mất.





*  Ta sẽ đánh kẻ chăn chiên, thì bầy chiên sẽ tan lạc.  
   (Mác 14:27)