CHUYỆN DÙ XẤU MẤY...


... Am-nôn mê mệt vi cớ Ta-ma em gái mình
   đến nỗi thành bịnh...
... Chớ phạm sự ô hạnh nầy!  
   Tôi sẽ mang sự sỉ nhục tôi đi đâu?...
... Rồi đó, Am-nôn lấy làm gớm ghét nàng quá...
... Ta-ma bèn bỏ tro trên đầu mình, xé áo dài,
   và bưng tay trên đầu, vừa đi vừa cất tiếng la...
(II Sa-mu-ên 13:2; 13:12&13; 13:15; 13:19)

Xin đọc II Sa-mu-ên 13:1-29

Ta-ma em gái Am-nôn
Ðẹp ơi là đẹp!  Hớp hồn anh trai
Yêu em, khổ sở đêm ngày
Mất ăn mất ngủ hình hài tàn suy
Ai xui em đẹp làm chi
Nước da, mái tóc, làn mi... hữu tình
Những khi em đứng một mình
Dường như trời đất say nhìn sắc em...

    ***
Am-nôn mê mẩn tâm thần
Am-nôn yêu đến... loạn luân, một ngày.

Bông hoa đã héo, hương phai
Ta-ma xé chiếc áo dài, khóc than.

Xưa kia yêu trộm nhớ thầm
Bây giờ ghét bỏ ngàn lần nhiều hơn!

    ***
Ðời ta nếu thuộc Sa-tan
Chuyện dù xấu mấy cũng làm như không!