CHÚA TÔI LÀ THẦY THUỐC


Ngài gánh tội lỗi chúng ta trong thân thể Ngài
trên cây gỗ, hầu cho chúng ta là kẻ đã chết về
tội lỗi, được sống cho sự công bình; lại nhơn
những lằn đòn của Ngài mà anh em đã được
lành bịnh.  (I Phi-e-rơ 2:23)


Tôi ngồi chờ... bệnh viện
Thời gian không đi mau
Tôi ngồi chờ chữa bệnh
Thấy người, thấy xót đau!

Mang thân người yếu đuối
Ðủ thứ bệnh không tên
Tại sao cứ buồn mãi?
Nỗi buồn như vô biên.

Bà cụ già ghế đó
Ông cụ già ghế này
Ðứa trẻ thơ thiếp ngủ
Trong tay người mẹ gầy.

Có người đi không nổi
Thân nhân đẩy xe lăn
Có người ngồi rũ rượi
Ôm ngực thở khó khăn.

Tiền kiếm một đồng khó
Bệnh, chi cả bạc ngàn
Ðời người thật là khổ
Không tiền, ai chữa "không"!

Nếu chữa bệnh mà khỏi
Cũng bõ đồng tiền chi
Nếu chữa bệnh không khỏi
Lại mất mạng có khi!

Có bệnh là khổ lắm!
Cần được thầy thuốc chăm
Thầy giỏi... thì may mắn
Thầy bết... thì đời tàn.

Sự chết trên nhân loại
Tuyệt nhiên không chừa ai
Tôi ngồi chờ mệt mỏi
Nên nghĩ ngợi dông dài.

          ***
Chúa tôi là Thầy Thuốc
Một Thầy Thuốc Ðại Tài
Chữa linh hồn hư mất
Bằng chính huyết của Ngài!